[HaeHyuk] ÁNH TRĂNG CỦA ANH ( Chương 19 )

Chương 19

Anh cứ ngồi ở nhà ngẩn ngơ suy nghĩ rốt cục làm sao cậu lại đi về gấp như vậy? Có chuyện gì hay thế nào nhỉ? Không thể… Điều đó là không thể, mới vừa rồi còn rất vui vẻ với nhau cơ mà?
Suy nghĩ hồi lâu vẫn không có được câu trả lời, anh khó chịu đi thay quần áp rồi đến trung tâm thể hình mà đấm bao cát cho hả dạ? Huấn luyện viên nhìn anh tập mà ngạc nhiên, đúng là trước đây anh rất chăm chỉ luyện tập, mỗi lực giáng cú đấm hay né tránh đều rất chuẩn xác. Mà hôm nay lại đặc biệt hơn là anh hăng say hơn thường ngày, ánh mắt lộ vẻ sắc bén nhìn nhìn trúng kẻ thù. Mỗi một đòn giáng xuống hay bước chân di chuyển tránh bao cát đung đưa tới đều rất nhanh và uyển chuyển…
Sau hai tiếng đánh bao cát, người chảy đầy mồ hôi tâm tình của anh cuối cùng cũng tốt hơn một chút. Bao buồn phiền khó chịu cũng đã vơi đi một nữa nhưng anh lại không thể hài lòng được. Rốt cuộc anh vẫn muốn biết lí do cậu đi về sớm là thế nào?

Anh lái xe về nhà rồi đi tắm, nhìn đồng hồ bây giờ cũng đã tối anh định tùy tiện đặt thức ăn giao tới nhưng nghĩ đến điều gì đó anh lại nhắn tin cho cậu

” Cậu có rảnh không? Tôi chưa ăn tối, có thể ra ngoài ăn tối không? ”
Chờ 2′ rồi lại 10′ anh vẫn không thấy cậu trả lời, hàng chân mày không biết từ khi nào đã nhíu lại, kiên nhẫn anh nhắn thêm cho cậu một tin

” Hách Tể? Tôi mời cậu ăn tối, được chứ? ”
Lại một tin nhắn nữa đi nhưng vẫn không có hồi đáp trở lại. Anh nghĩ chắc có lẽ là cậu không để ý đến điện thoại, hoặc là nhắn tin mời cơm không có thành ý lắm, vậy nên anh sẽ điện thoại mời cậu…
Chuông reo một hồi lâu cuối cùng đầu dây bên kia cũng có người nghe máy…
” Hách Tể? ”
” Vâng? Có chuyện gì không anh Đông Hải? ”
” Cậu không thấy tin nhắn của tôi? ”
” Anh có nhắn tin sao? À chắc vừa rồi em tưởng là tổng đài… ”
“………”
” Sao vậy? Có chuyện vì không? ”
” Không…khụ không có gì, tôi chưa ăn gì nên định mời cơm cậu thôi… ” Anh ngại ngùng ho khan một tiếng
” A… Như vậy sao? Thật xin lỗi nhưng hiện tại em có chút bận không thể đi được ” Cậu có hơi bất ngờ cũng có chút khó xử mà trả lời
” À vậy tôi đang làm phiền cậu sao? ” anh mím môi thành một đường thẳng, bận cái gì chứ? Anh mời cơm mà cậu lại từ chối sao? Không phải cậu rất thích được ăn cơm cùng anh sao? Bây giờ đang có phúc lợi to lớn thế này mà cậu lại từ chối?
” Không… Không có đâu… À hay là trưa mai em mời cơm anh có được không? ” Cậu nín thở hồi hộp chờ câu trả lời của anh, rất nhanh anh đồng ý, nếu không chắc có thể cậu đã chết với lí do củ chuối nín thở đến chết để chờ ngôi sao Lý Đông Hải trả lời điện thoại rồi…

Gác điện thoại, tâm tình không ổn định của anh lại càng bộc phát hơn, chẳng có tâm trạng ăn uống nữa, anh bỏ lên phòng ngủ…

Cậu cũng chẳng khá hơn là bao, được anh mời anh cơm thế mà lại bỏ qua. Nếu không phải vì sắp tới phải trình làng bộ sưu tập thời trang Thu – Đông của mình thì cậu chẳng phải bỏ mọi cơ hội mà chạy về nhà ôm đống giấy bút này rồi… Tiếc chết đi được, lần đầu được anh mời ăn cơm…
Suy ngẫm một hồi cậu không nghĩ ra lí do anh mời cơm cậu, lấy lí do anh đói bụng thì cũng có lí đi nhưng anh có thể đặt đồ ăn ngoài hay mời người khác cùng đi mà, sao lại là cậu?
Hay là… Hay là… Anh anh trả lời cậu?

Cậu đập bàn một cái rầm, chết tiệt, nếu như bây giờ cậu điện thoại nói với anh là cậu đi thì anh có đi nữa không?

Vò đầu bức tai, nãy giờ qua 45′ rồi, chắc anh cũng ăn no nê rồi, cậu cắn răng đâm ống hút vào hộp sữa dâu mà một hơi hút hết. Trở về dáng vẻ nghiêm túc khi làm việc, cậu chuyên tâm vẽ vời, cây bút uyển chuyển từng lực nhẹ lực mạnh ma sát trên tờ giấy…

Sáng hôm sau cậu tỉnh dậy thật sớm, hôm nay có hẹn ăn cơm với anh nên tâm tình cậu rất tốt. Hết chạy sang đông rồi lại sang tây huýt sáo. Cậu vào phòng trang phục cho cho mình một bộ quần để đi gặp anh, đi hai người nha, cũng coi như hẹn hò nha…
Đứng trước tủ trang phục khổng lồ, cậu suy nghĩ một chút. Bình thường nếu không phải mặc theo đồ mà bên đối tác yêu cầu thì anh chỉ mặc trang phục trầm màu tối, ví dụ như xanh đen, xám đen, đen…
À vậy thì cậu sẽ chọn màu trắng, màu sáng đối lập với anh, cho dù anh có mặc màu nào đi nữa của màu tối thì vẫn phù hợp với cậu. Mỉm cười vui vẻ, cậu lấy ra chiếc áo sơ mi màu trắng tinh, trên vai có thêu một cành bông hồng màu đỏ tươi làm điểm nhấn nổi bật cho màu trắng, hài hòa nhưng không lóa. Cậu kết hợp cùng một chiếc quần jeans xám đậm và đôi giày thể thao màu trắng. Nhìn ngắm mình trong gương cậu gật gù tán dương bản thân rồi tung tăng xuống dưới nhà.
Nhìn đồng hồ vẫn còn sớm, cậu cho Choco ăn xong rồi dắt nói đi dạo một vòng ở công viên gần nhà. Lúc nào cũng vậy, khi cô bé ăn xong rồi thì phải đi dạo một vòng để dễ tiêu hóa. Cô bé rất thích được ra ngoài đi dạo, khi thấy được cậu dắt đi, cô bé như rất phấn khích mà bỏ chạy trước, cậu vất vả nắm chặt lấy sợi dây mà đuổi theo…

Sau một hồi đi dạo, cậu nhìn thấy sắp đến giờ hẹn với anh nên vội vàng dẫn Choco quay về. Chẳng hiểu sao sợi dây cậu nắm nối với chiếc vòng cỗ trên người cô bé bung ra từ lúc nào, cô bé được đà chạy thẳng ra đường. Vừa lúc đó một chiếc xe hơi đang chạy về phía trước, cậu hét lên một tiếng rồi chạy về hướng đó muốn nhanh chóng ôm lấy Choco ra khỏi chiếc xe. Không kịp nữa…đầu xe đâm thẳng về phía trước va đập với Choco, khi cậu chạy tới cô bé đang nằm giữa vũng máu…

Chủ chiếc xe cũng bước xuống mà nhìn về cậu, cậu hoảng loạn ôm lấy cô bé đang chảy nhiều máu ở trong lòng mà lẩm bẩm
” Choco… Ráng một tí sẽ đưa em đến bệnh viện…em em đừng đừng có chuyện gì… ” Cậu vừa nói rồi vội vàng chạy đi, nhưng rồi có một cánh tay ngăn cậu lại
” Lên xe tôi đưa cậu đi ”
” Ừm… Cảm cảm ơn…” cậu thốt ra thanh âm yếu ớt

Rất nhanh chiếc xe đó đưa cậu tới bênh viện thú y, cậu nhanh chóng bế Choco tới mà kêu bác sĩ. Mọi người thấy cậu ôm một chú chó người đầy máu cũng giật mình…Bác sĩ lật đật đưa cô bé vào phòng rồi đóng cửa lại. Cậu chăm chăm nhìn vào phòng bệnh như sợ nếu cậu dời mắt đi Choco sẽ đi mất…
” Không sao đâu, cậu ngồi xuống chờ đi… ”
Cậu giật mình quay lại thì thấy chủ của chiếc xe đó đang đứng sau lưng. Quan sát một chút, cậu thấy người này có dáng vẻ lạnh lùng, có thể lớn hơn cậu vài tuổi.
” Sao anh chưa đi? ”
” Ừ tôi thấy tôi có một chút trách nhiệm về việc này… ” một giọng nói lạnh lẽo vang lớn
” Không cần đâu, anh về đi là do sợi dây bị bung nên…nên Choco mới chạy ra đường… ” Cậu yếu ớt nói, đôi mắt trực chờ chảy nước
” Được rồi, dù gì tôi cũng có chút trách nhiệm. Đây là danh thiếp của tôi, có gì cứ liên lạc. Tôi có việc đi trước ” Anh ta nói rồi quay người bỏ đi. Dáng người cao, gầy lại toát ra hàn khí khiến người khác giật mình.

Cậu nhìn tấm danh thiếp trên tay, Triệu Khuê Hiền, à anh ta tên Triệu Khuê Hiền, trên danh thiếp có ghi là giám đốc khách sạn 5 sao KH…

Cậu vẫn đang đứng đưa mắt về phía phòng cấp cứu, chợt điện thoại cậu đổ chuông… Chết rồi cậu quên mình có hẹn mà cũng quên nói với anh mình không tới được, lật đật cậu nghe máy

” Anh Đông Hải… ”
” Ừ sao cậu chưa đến? Hay để tôi qua đón cậu? ”
” Em…em…” chẳng hiểu sao khi cậu nghe thấy giọng anh thì nước mắt chạy ra khiến giọng nghẹn ngào, nỗi lo sợ từ nãy đến giờ cậu kìm chế đều muốn phát ra…
” Sao vậy? Có có chuyện gì? ” Anh bình tĩnh cố gắng hỏi cậu
” Em ở bệnh viện… ” cậu òa khóc lên
” Không khóc, nói tôi nghe đã xảy ra chuyện gì? ” Anh lo lắng hỏi rồi lấy chìa khóa xe.

Leave a comment