Chương 38
Anh ấy là tình đơn phương của tôi, gặp một lần liền nhất kiến chung tình. Anh ấy của là tình đầu của tôi, người đầu tiên tôi yêu thương sâu đậm. Không biết có phải do ông Trời thấy tôi tội nghiệp hay không mà giúp tôi có được trái tim anh, có được tình yêu của anh… Và tôi hi vọng tình yêu của chúng tôi sẽ vĩnh cửu nên mới có giai đoạn thứ ba, Abiding love – tình yêu vĩnh cửu… ” Cậu mỉm cười thật tươi nhìn phía anh. Muốn cho anh cảm nhận thấy cậu yêu anh nhiều như thế nào?
” Lãng mạn quá đi mất…Vậy từ trước đến giờ cậu đều luôn giấu mặt, sao bây giờ lại muốn công khai? ”
” Thật ra từ lúc tôi bắt đầu yêu anh ấy thì tôi cảm thấy mình không xứng với con người đó. Anh có vầng hào quang sáng, lúc đó too chỉ là một sinh viên trong học viện thiết kế thôi. Nếu muốn ở bên cạnh anh thì phải xứng với anh vì thế tôi muốn bản thân mình hoàn thiện về mọi thế để có thể đúng bước đi đến bên anh. Tôi không muốn lộ mặt vì còn phải phấn đấu từng ngày, với lại tôi không quen với máy ảnh. Nhưng rồi nếu muốn ở cạnh anh thì phải làm quen với mọi thứ ở cuộc sống hàng ngày của anh nên tôi từ từ tiến vào… Thật ra thì tôi cũng đã giấu luôn cả anh, có lẽ hôm nay anh mới biết tôi là ai… ”
” Quả là một chàng trai tài hoa giỏi giang. Bây giờ mời bạn nói lời cuối cùng để kết thúc buổi biểu diễn ngày hôm nay nào… ”
” Xin cảm ơn tất cả mọi người đã đến đây ngày hôm nay. Hi vọng những gì hôm nay sẽ không khiến mọi người thất vọng. ” cậu cúi người cảm ơn rồi nói tiếp ” Tôi cũng có một vài lời muốn nói với anh ấy… Nếu như trước kia em cảm thấy mình không xứng với anh thì ngày hôm nay đây em đã có đủ tự tin để bước đến cạnh mà đi cùng anh. Xin lỗi vì đã không nói rõ cho anh biết nhưng em tin rằng anh sẽ hiểu được em. Và đây cũng là bất ngờ em dành cho anh, em biết anh sẽ rất ngạc nhiên mà, phải không? ” Cậu tinh nghịch nhìn về phía anh, đáp lại cậu là nụ cười dịu dàng cùng ánh mắt đầy cưng chiều nhìn cậu…
” Để kết thúc buổi diễn ngày hôm nay, xin mời các người mẫu bước lên sân khấu cùng nhà thiết kế trình diễn một lần nữa… ”
Dàn người mẫu từ từ lên sân khấu theo lối hai bên rồi đi một vòng catwalk. Hai vedette đi cuối cùng là anh và người mẫu nữ, cậu đi giữa hai người họ. Thần thái và sự tự tin của cậu không thua kém gì những người mẫu chuyên nghiệp. Không biết có phải cậu đã quen sàn catwalk hay không, dù bao năm chỉ đứng phía sau sân khấu. Nhìn cậu sải bước thực thụ đầy cao ngạo khiến mọi người phía dưới ai cũng trầm trồ cảm thán.
Kết thúc buổi trình diễn cuối, người mẫu lui về sau cánh gà, nhường sân khấu lại cho cậu.
Không biết anh đã chuẩn bị hoa từ lúc nào mà đưa đến trước mặt cậu rồi nở nụ cười dịu dàng ” tặng em, chúc mừng em ” cánh nhà báo thấy được cảnh này liền nhanh tay chụp hình không ngừng.
Cậu cười rạng rỡ hơn những bông hoa vừa mới nở đua nhau khoe sắc nhận lấy bó hoa ” cảm ơn anh ”
Xoa xoa đầu cậu ” Anh đi thay đồ, ở yên chờ anh một lát ” cậu cười gật đầu nhìn anh đi khuất mới chú ý tới những người đang đứng bên cạnh mình
” Chị, anh Siwon ”
” Chúc mừng em trai, ba mẹ có việc bận nên không đến được. ” Sora đưa cho cậu một bó hoa to khác
” Không sao, chị nhắn với ba mẹ khi nào rảnh em sẽ về nhà, lúc đó bù lỗ cho em sau là được ”
” Em tự đi mà điện thoại nói đi ” Sora nhéo lỗ tai cậu châm chọc ” Em tôi bây giờ xuất hiện làm người nổi tiếng rồi… ”
” Được rồi, em sẽ điện thoại nói chuyện với họ. Còn bây giờ chỉ có muốn xin chữ ký không? ” Cậu cười tinh nghịch hỏi thì chợt nghe giọng nói đầy oán trách của Siwon
” Anh cũng là khách mời VIP mà, sao em không ngó ngàng gì tới anh vậy? ” Siwon lại đưa thêm một bó hoa cho cậu, gương mặt giả vờ giận dỗi
” Chết chết, xin lỗi anh, em sơ xuất quá mà, lo nói chuyện với chị ấy mà không để ý đến anh ” dừng lại mọt chút vừa nhịn cười vừa nói ” Ai bảo anh để râu làm anh cứ tưởng ông chú nào đấy… ”
Cậu vừa nói xong liền phụt cười, không thể nhịn được nữa… Sora thấy vậy cũng cười theo, Siwon thẹn quá liếc cậu mới nói
” Không thèm so đo với em nữa, thật ra anh không muốn khen em đâu, nhưng mà quả thật hôm nay em làm tốt lắm! Lần đầu tiên xuất hiện trước nhiều người cùng ống kính mà phong thái lại tự tin như vậy.. Có định vào showbiz không?
” Không phải em đang trong showbiz đây sao? Nếu như người ta lo vòng ngoài còn em lại lo vòng trong ” cậu cười cười
” Ý anh là ví dụ như em xuất hiện với tư cách người mẫu hay diễn viên đó. Nếu em muốn thì có cả công ty hỗ trợ hết sức cho em ” Siwon tiếp tục giở giọng chiêu mộ nhân tài
” Cậu thôi bệnh nghề nghiệp của mình đi. Nếu thằng bé nó muốn tham gia thì đâu đợi đến bây giờ? ” Sora đánh Siwon một cái, hai người cứ chí chóe với nhau. Nếu cậu nhớ không lầm thì hổi xưa Siwon có khả năng sẽ là anh rể của cậu. Thời sinh viên hai người họ từng yêu nhau một thời gian nhưng không hiểu vì sao lại đường ai nấy đi.
Đang lơ đãng nhìn Siwon cùng chị gái chí chóe mà không để ý anh đã đi đến bên cạnh cậu từ lúc nào. Anh giúp cậu cầm bớt những bó hoa được tặng ” Em nhìn gì vậy? ”
” À không có gì, chỉ nhìn hai người họ suy nghĩ một chút. Anh thay đồ xong rồi sao? ”
” Ừ nếu không có gì vậy chúng ta đi thôi ” Cậu đang định lên tiếng kêu Sora với Siwon thì hai bóng người chặn đường cậu. Ngước mặt lên nhìn thì thấy Triệu Khuê Hiền cùng với Thẩm Xương Mân mỗi người ôm một bó hoa nhìn cậu.
” Chúc mừng em / chúc mừng cậu ”
Cậu cười nhận lấy hai bó hoa trêu đùa ” Cảm ơn, chắc bây giờ em phải ra ngoài đường bán số hoa này kiếm tiền quá ! ”
” Nè nè, hôm nay tôi thấy cậu rất ghê gớm nha, không thể tưởng tượng nổi luôn ” Thẩm Xương Mân vỗ vai cậu tán thưởng
” Cũng nhờ có nơi này của anh mới thành công thế này, làm phiền anh rồi ” cậu gật đầu tỏ vẻ cảm ơn
” Khiêm tốn rồi ”
” Giới thiệu chút đi, đây là… ” Triệu Khuê Hiền hướng tay về phía anh nói
” À, Lý Đông Hải, bạn em… ”
” Lý Đông Hải, bạn trai em ấy ” anh nhấn mạnh bốn chữ cuối rồi đưa tay ra trước mặt hắn muốn bắt tay
” Triệu Khuê Hiền, bạn thuở nhỏ của em ấy ” hắn đưa tay bắt lấy tay anh.
” Tôi có nghe em ấy nói qua, cảm ơn cậu vì đã giúp đỡ ”
Thẩm Xương Mân cùng cậu nhìn hai người họ bắt tay nhau làm quen nhưng sao lại tràn ngập mùi thuốc súng thế này. Hai người họ mắt đấu mắt nhìn nhau, bàn tay vẫn nắm lấy không buông khỏi đối phương. Nhịn không được, Thẩm Xương Mân cười cười nói ” Chào anh, tôi là Thẩm Xương Mân, thấy anh rất nhiều trên tivi và tạp chí, mẹ tôi rất thích anh ” lúc này anh mới dời mắt khỏi hắn mà chuyển sự chú ý sang Thẩm Xương Mân, bàn tay cũng buông ra
” À vậy sao? Cho tôi gửi lời cảm ơn bác gái ” Anh mỉm cười hòa nhã, không khí cũng không còn mùi thuốc súng như vừa nãy.
” Anh có thể ký tên không? Mẹ tôi rất thích anh, khi biết tôi tham gia sự kiện này có anh liền bắt buộc tôi phải xin cho bằng được giúp bà chữ ký của anh ”
” Được thôi. ” anh nói rồi lấy ra từ trong người cuốn sổ nhỏ cùng cây bút kí tên lên rồi đưa cho TXM
Trong người anh lúc nào cũng có sẵn bút cùng cuốn sổ nhỏ, vì nhiều lúc gặp fan họ sẽ kêu anh kí tên nên anh chuẩn bị sẵn sàng để dành cho fan.
