Chương 48
” Anh… Anh đừng bỏ rơi em, đừng bỏ em một mình… Tối lắm! Em sợ, Đông Hải đừng bỏ em một mình… ” Cậu co rút người lại như muốn hòa tan trong người anh.
Chỉ cần thấy dáng vẻ hiện tại của cậu, anh biết cậu đã sợ hãi đến mức nào…
Cơ thể cậu ướt đẫm nước mưa lẫn mồ hôi, cậu cần phải thay đồ nếu không sẽ bệnh mất. Anh xoa tấm lưng cậu nhẹ giọng tự trách mình
” Anh xin lỗi, là anh sai khi để em một mình….Tiểu Hách có thể phạt anh, thế nào anh cũng chịu ”
Cậu lắc đầu trong lòng anh giọng nói ấm ức ” Không, không đâu, em không phạt anh mà ”
” Được rồi, được rồi. Bây giờ Tiểu Hách ngoan để anh thay đồ cho em có được không? Quần áo em ướt cả rồi, sẽ bệnh đó. Còn vết thương ở tay em cũng phải được xử lí nữa ”
Cậu gật đầu nhìn anh, anh đi đến đâu cậu liền nắm vài áo sau lưng anh đi theo đến đó. Lấy được bộ đồ, anh thay cho cậu rồi bế cậu xuống dưới lầu. Đặt cậu ngồi lên sopha, anh mở ngăn kéo ở dưới bàn trà lấy ra bông băng rồi xử lí vết thương cho cậu một cách nhẹ nhàng nhất.
Người cậu vẫn còn run rẩy, ánh mắt dán chặt vào anh như sợ anh sẽ biến mất khỏi tầm mắt của cậu
” Em ăn chút cháo nhé! ”
Cậu lắc đầu rồi ôm chặt cánh tay không cho anh đi mất. Như hiểu ý cậu, anh bế cậu lên rồi đi vào phòng bếp tiếp tục xem nồi cháo.
” Tiểu Hách, anh cõng em có được không? ”
Thấy cậu gật đầu đồng ý anh mới đạt cậu xuống rồi xoay người đưa lưng mình về phía cậu ngồi xuống để cậu dễ trèo lên. Cậu nhẹ nhàng leo lên người anh mà áp mặt lên tấm vững chắc rộng lớn, cả người cậu như được truyền năng lượng.
Ăn xong anh lại cõng lên phòng dọn dẹp, anh không buông cậu xuống mà vẫn cõng trên lưng dọn dẹp đi những mảnh thủy tinh, sắp xếp lại đồ đạc. Dù có khác một chút nhưng anh sợ rằng nếu để cậu xuống cậu sẽ lại cảm thấy không có ai bên cạnh, không có được an toàn.
Hình ảnh một người cõng một người trên lưng sắp xếp lại phòng óc nhưng như không hề vướng bận. Cảm giác như hai cơ thể hòa làm một nên tay chân anh thoăn thoắt không cảm thấy bị cản trở. Dọn dẹp xong mọi thứ anh đem cậu vào phòng tắm bật sẵn nước ấm trong bồn để cậu ngâm mình. Cậu cứ như em bé mặc anh cởi đồ rồi đặt vào bồn tắm cho mình, cảm giác ở bên anh khiến cậu an tâm hơn bao giờ hết.
Anh nhìn cơ thể mình đều đã ướt, quần áo dính trên người thật khó chịu, anh thoát y rồi leo vào bồn cùng cậu. Để cậu dựa vào lòng mình, anh ôm chặt lấy cậu đặt những nụ hôn rải rác khắp gương mặt xinh đẹp.
Từ từ dục vọng xuất hiện, anh nâng cằm cậu lên yêu thương hôn lấy cái môi hồng xinh của cậu, tay vuốt ve thân thể ngọc ngà. Dục vọng chiếm hữu nhưng lí trí anh vẫn còn đó, cậu vừa mới xuất viện, không thể nào tác oái hung hăng, chỉ có thể dịu dàng cùng cậu hòa lấy nó. Đem những yêu thương từ những thứ nhỏ nhặt đến những thứ to lớn cùng cậu bên nhau.
Cậu bắt đầu phản ứng, vòng hai tay lên cổ anh rồi ngẩng đầu dùng môi mình day dưa triền miên với môi anh. Trong bồn tắm đang đầy nước, hai thân ảnh gắt gao ôm lấy nhau trao cho nhau những tình cảm những an ủi nhất.
Chỉ cần hành động, không cần phải nhiều lời, anh chứng minh để cậu thấy dù cậu như thế nào, có ra làm sao anh vẫn một lòng yêu cậu, yêu đến khi hai chúng ta đầu bạc nắm chặt tay nhau về nơi vĩnh hằng.
Nhận được sự hồi đáp của cậu, cơn dục vọng như đẩy mạnh lên đến đỉnh điểm. Anh rút cạn nước trong bồn rồi ôm lấy cậu đặt dưới thân mình. Anh mắt dịu dàng đầy yêu thương của anh bao phủ lấy gương mặt cậu, đặt lên trán cậu nụ hôn, một nụ hôn của niềm tin anh đặt vào. Đối mặt thẳng nhau, hai ánh mắt giao nhau. Giọng anh trầm thấp lên tiếng, một lời nói xoa dịu những tổn thương và nổi ám ảnh trong cậu.
” Tiểu Hách, Lý Hách Tể, anh yêu em, Lý Đông Hải yêu em ”
Từng chữ anh nói ra cậu đều nghe rất rõ ràng, đôi mắt cậu chợt đọng nước, chỉ cần chớp nhẹ thôi thì những giọt nước ấy thi nhau chạy ra.
Nhìn gương mặt nghiêm túc lại dịu dàng của anh ở trước mình, những gì anh nói, gương mặt của anh cậu khắc sâu tận trong tim.
Anh như là cánh cửa khép chặt lại quá khứ sau lưng cậu, mở ra cho cậu một con đường mới. Anh như là tia hi vọng mới, một lần nữa giúp cậu trở lại cuộc sống này. Anh như là vầng hào quang sáng luôn tỏa ra yêu thương bảo vệ lấy cậu…
” Ngoan, đừng khóc… ” Anh mỉm cười nhìn cậu, nhìn cậu ở hiện tại , anh biết rằng Tiểu Hách của anh đã quay trở lại.
Anh đã và sẽ dùng tình yêu thương của mình để chữa bệnh cho cậu, vì cậu anh có thể làm tất cả chỉ mong Tiểu Hách của anh có thể vui vẻ hạnh phúc và cả đời này an nhiên mà sống không lo nghĩ đến bất kỳ điều gì ở thế giới này.
Anh sẽ đứng ở vòng ngoài, dang lấy tay ôm lấy cậu, dù xảy ra chuyện gì những thứ đó anh sẽ gánh chịu thay cậu, cậu chỉ cần ở trong lòng anh vui vẻ mà sống, hậu quả anh sẽ nhận.
” Đông Hải… Đông Hải… ”
” Ngoan, anh đây, không khóc nữa ” Anh nói rồi cắn nhẹ lên môi cậu để ngăn không cho cậu khóc nữa. Không được khóc, Tiểu Hách không được khóc, anh chỉ muốn Tiểu Hách của anh vui vẻ mà thôi.
Môi lưỡi tiếp tục day dưa, anh sẽ dùng phương pháp điều trị của riêng anh để giúp cậu khỏi bệnh.
Tay anh nắm lấy chim nhỏ của cậu nhẹ nhàng lên xuống, từ trong cổ họng cậu liền phát ra âm thanh rên rỉ
Dứt khoát khỏi nụ hôn nóng bỏng kia, anh trượt xuống gác hai chân cậu lên vai mình rồi ngậm lấy chim nhỏ liếm mút. Ánh mắt cậu mờ mịt nhưng vẫn nhìn về phía anh, nơi cái đầu đen đang chui rút ở giữa hai chân cậu.
” Tiểu Hách, gọi tên anh… Anh là ai? ”
” Ưm… Đông Hải a~~ ”
” Tốt lắm, bảo bối ” Anh mỉm cười trượt lên trên một chút mà liếm xung quanh vùng bụng của cậu, cái lưỡi nhỏ dài chọt chọt ngay lỗ rún khiến cậu vừa khó chịu lại vừa nhột nhạt kích thích. Hai ngón tay không biết từ lúc nào đã cắm sâu vào trong hang động mà ra ra vào vào.
” Hải… ahhh Đông Hải…. Ưm ”
” Thích không, bảo bối… ”
” Thích ahhhh ”
“Ngón tay anh như được nghe lời động viên của cậu mà càng đâm chọt sâu vào trong hang động xinh đẹp. Anh tiến lên đến hai nụ hoa nhỏ ở trước ngực cậu mà mút rồi kéo làm cậu ngứa ngáy. Tay cậu ôm lấy đầu anh đè mạnh lên ngực như muốn ở anh nhiều hơn nữa.
Anh lấy ngón tay mình ở bàn tay còn lại không hoạt động đưa lên miệng cậu, đôi môi xinh đẹp há ra ngậm lấy liếm mút hệt như đang ăn một cây kẹo ngọt ngon lành.
” Anh vào nhé, bảo bối ” Anh thì thầm vào lỗ tai cậu rồi cắn nhẹ, được sự đồng ý của cậu anh gấp rút trườn người xuống phía hang động mà hôn lên nó… 3 giây tiếp theo quỳ thẳng dây đem chim sẻ tròn ủm mà dài của mình khoang sâu từ từ vào hang động.
Một đường trúng điểm G, cậu rên rỉ đầy phóng khoáng, đổi lại cũng nhận được tiếng gầm gừ trong cổ họng anh
” Ahhhh ”
” Ừm… ”
Anh không hoạt động nhanh như bình thường mà từ từ ra vào trong cậu nhưng một đợt vào đều động đếm điểm G khiến cậu nhanh đến cao trao mà bắn ra dòng tinh dịch trên bụng mình.
Hai tay anh đang chặt lấy hai tay cậu, dành sự yêu thương nhất cho cậu. Thân dưới anh tiếp tục động đậy, dù nhẹ nhàng nhưng lại nhanh hơn lúc đầu. Chim sẻ gắt gao bị hang động chật kín bao phủ và ma sát, một hồi lâu sau khi va chạm đầy dịu dàng nhưng cũng đầy kịch liệt theo mức nhẹ nhàng, anh phóng ra hết những tinh túy của mình vào trong cơ thể cậu.
Mỉm cười hài lòng nhìn cậu, dù có chút mệt mỏi nhưng cậu cũng đáp lại anh bằng nụ cười tươi nhất. Nhẹ nhàng phát ra thanh âm mềm mại như nước chảy trong khe suối
” Đông Hải, cảm ơn anh, em yêu anh ”

Ư ư~ làm trong bồn tắm ~
LikeLiked by 1 person
Haha nơi đâu làm cũng dc nha
LikeLike