[HaeHyuk] ÁNH TRĂNG CỦA ANH (Chương 56)

Chương 56

Author: Eunhyukie13


Những ngày kế tiếp, vì đã được anh chỉ dạy cũng như quen dần với diễn xuất nên cậu đã không còn ngại ngùng như lúc đầu nữa. Hôm nay sẽ có thêm một bạn diễn cùng anh với cậu. Cảnh lần này sẽ được quay ở một quán bar, cậu bị chuốc thuốc và nhốt trong một căn phòng tối. Anh tìm kiếm khắp nơi cuối cùng cũng tìm được cậu…
Khi đọc kịch bản đến phân đoạn này, tim cậu bất giác đập mạnh lên, kể cả anh cũng thế. Anh lo lắng nắm chặt tay cậu, anh biết cậu lo lắng điều gì, mặc dù cậu đang hồi phục lại rất tốt nhưng làm sao biết được dưới sự kích thích đó cậu có bất chợt tái phát lại hay không?

” Bảo bối, em ổn chứ? Quay được không? Hửm? Nếu không anh nói đạo diễn tìm người đóng thế phân đoạn này cho em ” Anh nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của cậu áp vào má mình, cố gắng dùng giọng nói nhẹ nhàng để trấn an tâm lý cậu

” Lúc đọc kịch bản em cũng đã suy nghĩ rất nhiều, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng mà…nhưng mà không ngờ bây giờ đến lúc quay em có chút lo sợ… ” Cậu ngước mắt lên nhìn anh, gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng hiếm có. Dù cho cậu có chuẩn bị từ trước đi chăng nữa nhưng bây giờ cậu cảm thấy như tự bản thân mình đang lội ngược về hồi ức đó. Một nửa cậu lại muốn tiếp tục trốn tránh, một nữa cậu lại muốn bản thân đối mặt với nó và vượt qua. Cậu không muốn cả đời phải lẩn trốn, cậu muốn bản thân mình phải mạnh mẽ để đối mặt với nó. Chỉ có như vậy, cậu mới có thể vượt qua được nỗi sợ hãi trong quá khứ cũng như chứng minh bản thân đã thật sự khỏi bệnh.

” Có anh ở đây, em không phải sợ gì cả, hiểu không? Còn nếu không được thì không cần cố gắng, không cần phải ép buộc bản thân. Anh đi nói với đạo diễn nhé! ” Anh mỉm cười, nụ cười ấm áp như nắng mùa thu, nhìn thấy nụ cười của anh, bao nhiêu tâm trạng nặng trĩu trong đáy lòng cũng vơi bớt được phần nào.

Cậu nhào vào lòng anh, dúi dúi đầu vào phòng ngực to lớn ấy như tìm kiếm sức mạnh. Một lúc sau cậu buông anh ra, nhìn anh với đôi mắt kiên định, cậu nói

” Đừng… Em… Em sẽ quay. Anh để em một mình có được không? ”

” Được, vậy anh đi lấy cho em nước ấm, nghỉ một lát đi ” Anh nói xong liền quay người rời đi.

Ngồi một mình trong phòng chờ, cậu đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Bây giờ cậu có muốn rút lui cũng chẳng thể được nữa. Cậu đã nói với anh mình sẽ làm được, bây giờ chẳng lẽ lại lật lọng? Dù cho anh có tiếng tăm, có tiếng nói trong giới, có thể nói với đạo diễn về việc diễn viên đóng thế nhưng những hình ảnh quay cận mặt sẽ không được tinh tế. Nếu như thế chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến bộ phim cũng như mọi người hay sao?

Cậu cuối gằm mặt nhìn hai chân của mình, hai bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm. Cuộc đời của cậu, nỗi sợ của cậu, cậu phải tự mình đứng lên và vượt qua nói. Không có người nào có thể giúp cậu được chuyện này ngoài phải thân cậu.

Đến khi anh đem ly nước ấm đến thì tiếng hô của đạo diễn cho mọi người 5′ chuẩn bị cũng phát ra.
Cậu uống hết ly nước anh đem tới rồi nhìn anh nở nụ cười, miệng thì thầm chỉ đủ hai người nghe thấy

” Em sẽ làm được ”

****

Các diễn viên vào vị trí, Hiểu Vương chính là bạn diễn của cậu cũng nở nụ cười chào cậu. Hai người thảo luận một hai câu cho cảnh quay, đạo diễn hô

” 1… 2… 3 máy chạy, diễn ”

Cậu mơ màng ngồi tựa vào ghế sopha, tay không ngừng cầm ly rượu mà liên tục nốc vào bụng. Hiểu Vương từ xa đi tới ngồi xuống bên cạnh chào tay qua vai cậu

” Tại sao lại ngồi uống một mình thế này người đẹp ”

” Hừ… Anh là ai? ” Cậu nhắm một mắt mở một mắt hất mặt nhìn cậu ta

” Cậu không cần biết, tôi được cử tới để giúp cậu vui vẻ ” Hiểu Vương nhấp ly rượu của mình đang cầm trên tay, nhìn cậu cười cợt nhã

” Đàn ông các người đều là đểu giả, hứa hẹn với tôi đủ điều, cuối cùng thì sao? Cũng đi tìm kiếm cái mới lạ, tôi chỉ là một con rối mua vui cho các người. ” Cậu mở miệng nói xong thì cầm lấy ly rượu trên bàn hất vào người Hiểu Vương rồi gằn mạnh giọng

” Cút ”

” Mẹ kiếp, cái thứ như mày dám kêu tao cút sao? ” Hiểu Vương nắm lấy tóc cậu giật ngược ra sau, ánh mắt lộ vẻ hung ác.
Trong cơn say, cậu lúc tỉnh lúc không vùng vẫy tránh né nhưng không thể thoát khỏi sức lực của hắn.

” Buông… Buông ra đồ khốn ”

” Hôm nay tao sẽ giúp người kia chăm sóc mày thật tốt ” Hiểu Vương vỗ vỗ vào má cậu, lấy từ trong túi quần ra một gói thuốc nhỏ dạng bột, hắn bóp chặt hai má cậu khiến cậu phải mở miệng. Hắn đổ thứ bột đó vào trong, cậu bị ho sặc sụa, hắn cầm lấy ly rượu trên bàn tiếp tục đổ vào miệng cậu nhằm để cậu nuốt xuống.

Vì đây là cảnh quay One Shot, xuyên suốt từ đầu đến cuối cho nên cả hai người đều phải giữ vững tâm lý để diễn thật tốt nhất có thể. Nếu không dù chỉ một sai sót nhỏ thì sẽ phải quay lại hết toàn bộ từ đầu cho đến cuối phân cảnh. Không riêng gì hai người đang trong trạng thái diễn, ngay cả ekip đoàn cũng đang trong tình trạng căng thẳng cực độ.
Anh ngồi cạnh đạo diễn, theo dõi cảnh quay qua chiếc màn hình giám sát trước mặt. Ánh mắt anh chăm chú theo dõi những biểu cảm gương mặt của cậu cũng như lời thoại. Thật đúng khi cậu có thiên phú về nghệ thuật, biểu cảm, thần thái của cậu đều miêu tả đúng về nhân vật một các tinh tế nhất. Mặc dù có chút tự hào về cậu nhưng nhìn cậu bị Hiểu Vương hành hạ, nắm tóc giật ngược ra sau, bóp lấy miệng cậu, tim anh nhói lên rất đau lòng.

Cậu rên ư ử trong hơi thở yếu ớt, cả người như nóng bức, khó chịu như bị ai xé ra từng mảnh. Gương mặt đỏ bừng, khóe môi còn vương chút rượu. Hiểu Vương ngồi cạnh tựa lưng vào thành ghế hào hứng vui vẻ nhìn cậu đang quằn quại trên ghế.
Cậu như không tự chủ được mở tự động buông bỏ cúc áo ra từng cúc một. Miệng phát ra âm thanh rên rỉ trong cổ họng, mồ hôi chảy ra ngày càng nhiều hơn.

” Ưm… Ưm nóng quá…! ”

” Nóng à? Khó chịu lắm phải không? ” Hiểu Vương tà ác dùng bàn tay mình lướt nhẹ trên gương mặt trắng mịn màn của cậu. Trong cơn nóng bức cực hạn, được một bàn tay mát lạnh chạm vào, cậu phấn chấn tinh thần nắm lấy bàn tay ấy và áp vào bờ ngực của mình. Gương mặt hiện lên vẻ thoải mái lẫn hưng phấn

” Ưm…. Ahhh… Thật mát lạnh… ”

Chiếc áo sơmi bị cậu cởi bung cúc lộ ra phần ngực được một bàn tay bao phủ lấy. Cậu tự di chuyển bàn tay ấy khắp xung quanh phần ngực của mình, ánh mắt lộ vẻ thỏa mãn.

Vị nữ đạo diễn nhìn cảnh quay này rất phấn khích mà quay qua muốn nói với anh thì lại thấy anh ngồi bên cạnh với gương mặt âm u, hai mắt tối sầm lại chăm chăm nhìn màn hình. Hai tay nắm chặt nổi đầy gân xanh, cô biết vị ảnh đế này đang ghen, cô phải di dời anh đi nơi khác, nếu không bao công sức sẽ đổ sông đổ biển.

” Hải ca, biên kịch chúng tôi cần anh thảo luận đôi chút. Anh có thể ra ngoài được không? ”

” Không, cảnh của tôi ngày mai mới quay, một lát sẽ thảo luận cũng chưa muộn ” Ánh mắt không rời khỏi màn hình, miệng tự động trả lời như được lập trình sẵn

” Hải… Hải ca… Chỉ là quay phim thôi. Anh bình tĩnh một chút ” Vị đạo diễn ái ngại nhìn anh, cười cười lấy lòng

” Ừ, tôi biết chứ, nhưng hình như xoa nhiêu đấy đủ rồi… ”

” À… ” Vị đạo diễn không biết nói gì nữa đành im lặng. Đủ thế nào là đủ, chưa có xong mà? Cô nghĩ trong lòng rồi tiếp tục hướng mắt về phía màn hình.

” Người đẹp, muốn nhiều hơn thế không? ” Hiểu Vương hôn phớt lên má cậu, thì thầm vào tai cậu rồi cắn nhẹ lên phần dáy tai

” Muốn… Nữa ưm… ”

Cậu vừa dứt lời, Hiểu Vương liền ôm lấy cậu đè dưới thật mà ngấu nghiến hôn lên cổ cậu. Cậu nhắm mắt hưởng thụ, tay choàng ra sau ôm lấy eo hắn ghì chặt thân thể hắn dính sát vào thân thể mình.

” Ưm… ahhh… ”

Hai tay Hiểu Vương sờ soạng khắp cơ thể cậu, trong lúc hắn quá phấn khích đã cắn mạnh lên cổ cậu đến mức tứa máu. Cậu bất chợt la lớn lên, vì quá đau cậu như lấy lại thần trí mà đẩy hắn ra, chụp lấy con dao gọt trái cây trên bàn, cậu vung vào người hắn. Lưỡi dao sắt nhọn bóng loáng sượt qua cánh tay hắn, hắn vội ôm lấy tay, cậu lại tiếp tục tấn công ở phía vai. Hai điểm đó đều đã được trang bị máu giả, sau khi lưỡi dao đi qua, máu chảy tuông ra. Hiểu Vương đau đớn tay ôm chặt vết thương nhìn cậu bằng hung ác

” Khốn kiếp, dám ra tay với ông. Tụi bây đâu? Vào bắt thằng khốn này đem xuống hầm tối cho tao ”

” Cắt. Tốt lắm ” Tiếng đạo diễn hô vang dừng lại thì tiếng vỗ tay vang lên. Mọi người như trút được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm.

Cậu ngồi dưới sàn nhà hít một hơi, tay cài lại cúc áo thì anh đi lại không nói không rằng bế bổng cậu lên bước đi ra bên ngoài trước những con mắt của nhiều người.
Cả đoàn thấy gương mặt xám xịt của anh đều tự động nhường đường, chẳng ai dám mở miệng hỏi lấy một câu. Hiểu Vương định đi tới xin lỗi vì ra tay với cậu hơi nặng cuối cùng cùng dừng bước. Mặt ngơ ngác nhìn vị đạo diễn trước mặt

” Hải ảnh đế làm sao vậy chị? ”

” Cậu bị Hải ca ghim rồi… ” Vị đạo diễn vỗ vai cậu ta rồi lắc đầu quay đi.

Leave a comment