[HaeHyuk] ÁNH TRĂNG CỦA ANH (Chương 57)

Chương 57

Author: Eunhyukie13

Mỗi phòng nghỉ của diễn viên đều riêng biệt, nếu là người ở địa vị cao như diễn viên chính thì căn phòng sẽ cao cấp hơn. Ekip đoàn làm phim cũng hết sức hiểu ý khi chuẩn bị cho anh và cậu dùng chung một phòng rộng lớn.

Trong phòng nghỉ được khóa cẩn thận, hiện tại cậu đang ngồi trong lòng anh. Cái áo mặc trên người cậu đã bị anh cởi vài ba cúc trượt hờ hững.

Anh im lặng không nói chuyện, bàn tay vuốt ve cơ thể trắng muốt phía trước mặt. Nghĩ đến hình anh vừa rồi, thân thể này vừa mới bị người khác chạm qua, cả người anh như bừng lên ngọn lửa lớn. Anh cũng là diễn viên, một diễn viên chuyên nghiệp, đã từng trải qua những chuyện đó. Anh là người ngỏ lời để cậu bước chân vào con đường này nên rất hiểu chuyện nhưng lòng anh vẫn không thể kìm lại được cái sự khó chịu đang âm ỉ ở bên trong…

” Anh sao thế? ” Cả buổi ngồi ở trong lòng anh mà cái người này cứ im lặng, tay cứ vuốt ve mơn trớn trên da thịt cậu. Như thế này là sao? Tức giận hay có phải đang quyến rũ cậu hay không?

” … ” Không một tiếng trả lời

” Anh bị làm sao thế? Sao không trả lời em? ” Cậu bưng lấy mặt anh, hai cặp mắt nhìn thẳng vào nhau, cậu nhíu mày

Anh lắc đầu thoát khỏi hai bàn tay cậu, khẽ thở dài

” Tên kia hắn chạm vào người em ”

” Ahaha anh ghen hả? Cái này chỉ đóng phim thôi mà. Anh là diễn viên phải biết chứ ” Nghe lời anh nói ra, cậu bật cười lớn lên. Thì ra là anh ghen, nói ra mới để ý, những cái vuốt ve vừa rồi của anh đều là những nơi mà cậu chàng kia chạm vào.

” Anh biết, nhưng vẫn cứ khó chịu đấy! Tại sao lúc trước anh không nói với biên kịch sửa lại kịch bản những phần này nhỉ? ” Cầm lấy bàn tay thon dài xinh xắn của cậu, anh đưa lên môi ngậm lấy

” Ảnh đế ơi là ảnh đế, tại sao anh đáng yêu thế nhỉ? Em không ngờ ảnh đế của em lại có một mặt này đấy! ”

” Khi yêu anh chẳng thế. Có ai lại muốn người khác chạm vào da thịt hay cơ thể của người yêu mình đâu ”

” Ngoan ngoan nào, chỉ còn một cảnh quay nữa thôi. Quay xong cảnh quay này về nhà em phục vụ anh có được không? ” Cậu chu môi lên hôn một cái rõ kêu vào môi anh, bàn tay dời xuống phần đũng quần của anh bóp lấy người anh em đã sớm sưng to

” Được rồi, nhưng mà em đã suy nghĩ kĩ chưa? ” Anh vuốt mái tóc cậu, nhìn với ánh mắt lo lắng

” Em không sao, anh đừng lo… ” Cậu biết anh đang nói đến điều gì, vội vã trấn an anh. Cậu biết anh lo cho cậu, nhưng cậu muốn thử thách bản thân, quyết tâm vượt qua nó.

” Nếu lúc đó cảm thấy không ổn thì nói với anh. Anh luôn ở bên cạnh em ” Anh dịu dàng thì thầm và tai cậu, lời nói ấm áp đầy ngọt ngào khiến tim cậu ngứa nháy mềm nhũn.

Phía bên ngoài có tiếng gõ cửa, nhìn lại đồng hồ trên tay, cậu biết đã đến lúc bước vào trận thử thách này. Cậu bước xuống khỏi lòng anh mà hít một hơi bàn tay lạnh lẽo ra đầy mồ hôi của cậu bây giờ đã được một bàn tay ấm áp nắm lấy

” Tay em ra mồ hôi, dơ đấy! ” Cậu muốn buông tay ra nhưng anh vẫn cứ nắm chặt lấy.

” Không dơ ”

Cậu bật cười hôn lên chóp mũi của anh, anh đây là muốn nắm tay cậu cùng ra chiến trường, muốn truyền sức mạnh cho cậu, muốn để cậu biết rằng cậu luôn có anh ở bên cạnh.

Cảnh quay tiếp theo sẽ là cảnh cậu bị nhốt trong căn hầm tối. Với điều kiện ánh sáng khó khăn và mùi ẩm mốc trong căn phòng khiến mọi người khó chịu nên tất cả các khâu từ máy quay, âm thanh, đạo diễn diễn viên… Mọi người có nhiệm vụ đều phải nghiêm túc và cẩn trọng muốn quay cho xong để thoát khỏi nơi này.

Lúc bấy giờ trên mặt cậu đã được hóa trang lem luốt, dơ bẩn chật vật. Cậu được một diễn viên nắm chặt cổ áo đứng sẵn, máy quay đã hướng đến cậu.

” Chuẩn bị… Sẵn sàng ” Tiếng đạo diễn vừa dứt, người diễn viên đô con kéo cổ áo cậu đầy hung hãn kéo cậu từ cầu thang kéo xuống.

Cửa phòng bị đạp tung ra một cái rầm, trong căn hầm tối ẩm mốc đầy mùi hôi cậu bị gã ta ném vào trong góc.

” Máy tới số rồi, rượu mời không muốn muốn uống rượu phạt. Dám làm đại ca bị thương, chuẩn bị đi ”

Cậu ngước đôi mắt đầy khinh bỉ lên nhìn gã ta, đôi mắt trừng lớn không sợ hãi dù cho cơ thể cậu đang rất khó chịu. Cảm giác như bị những cây kim nhọn hoắt đang chích vào cơ thể.

” Mẹ kiếp, mày còn dám hung hăng? ” Gã thấy vậy thì đi đến đưa tay lên muốn đánh cậu, ngoài cửa chợt vang lân tiếng của Hiểu Vương

” Thằng chó, ai cho mày động vào món đồ của tao? ” Hiểu Vương từ ngoài đi đến, hắn đã được băng bó cẩn thận. Từng bước đi vào nhìn đàn em của mình cười khẩy, chân nhanh chóng đạp thẳng vào bụng của gã

” Đại…đại ca, em xin lỗi ”

” Nghe cho rõ, đồ của tao, chỉ tao được quyền. Hiểu không? ”

” Dạ… Dạ… Em hiểu ”

” Hiểu rồi thì cút ra ngoài ”

Sau khi tên đàn em đi ra, hắn đứng thằng nhìn cậu từ trên cao nhìn xuống với ánh mắt đầy thích thú. Miệng buông ra lời cợt nhả

” Trúng thuốc thế kia mà còn giữ được mình sạch sẽ quả thật đáng kinh ngạc. Không biết là lí trí mày mạnh hay thuốc của tao kém chất lượng đây nhỉ? Vậy chúng ta cùng thử thêm để xem lỗi sai ở đâu ”

Hắn lấy gói thuốc bằng bột màu trắng trong túi áo tung lên không trung. Hắn nâng ly rượu vang đỏ sóng sánh vừa được đàn em mang vào uống một ngụm. Tay xe toang gói thuốc bỏ vào ly rượu, thứ bột trắng hòa tan vào dòng nước mài đỏ.

Từng bước đi đến bên cậu, ly rượu được hắn lắc đều trên tay. Cậu ngày càng thụt lùi vào trong góc tường, thân thể cậu bây giờ bủn rủn rã rời. Cả người đổ đầy mồ hôi ướt nhẹp lưng áo, cơ thể cậu muốn…muốn giải tỏa nỗi khó chịu đang sôi sùng sục trong nhưng cậu cố gắng cắn chặt răng để giúp mình tỉnh táo.

” Ồ… Khó chịu lắm rồi sao? Đây, đến đây với anh, sẽ rất thoải mái nha ” Hiểu Vương cười một tràn cười lớn, đặt ly rượu xuống bên cạnh, hắn bóp chặt cằm cậu để cậu đối diện mình.

” Đồ khốn… Mau cút đi, đừng hòng… Đừng hòng động vào người tao ” Cậu gằn giọng hét lớn lên. Phun một ngụm nước bọt vào mặt hắn.

Hiểu Vương bỗng chốc bị chọc giận, không ngờ cậu dám làm điều này với hắn. Hắn đưa tay tát thẳng vào mặt cậu thật mạnh

” Đm, mày giỏi lắm! Để ông cho mày biết hậu quả chọc giận ông là thế nào. ” Hắn lấy ly rượu hất vào mặt cậu, bên vừa bị một cái tát đau điếng, khóe môi cậu bị rách rướm máu.

Một bên má cậu hằn lên năm dấu ngón tay, khóe môi rướm máu tiếp xúc với rượu khiến cậu càng đau rát. Một tay ôm má, cậu thầm nghĩ ” tên này ra tay nặng thật ”

Anh ở phía ngoài ngay khi thấy hình ảnh Hiểu Vương ra tay với cậu liền muốn nhào vào mà đánh. Cũng may ekip đã có chuẩn bị sẵn nên cử người giữ anh lại. Biên kịch lẫn đạo diễn nhìn anh lấy lòng, miệng không ngừng nói

” Hải ca… Đóng phim… Cậu ấy chỉ đang đóng phim… ”

” Chết tiệt… ” Anh vùng vằng thoát khỏi sự kiềm kẹp của hai người bên cạnh. Lườm hai vị đạo diễn và biên kịch một cái sắc bén, anh quay người bỏ ra ngoài.

” Ah… Đúng rồi, Hải ca ra ngoài hít thở cho thoải mái một chút nha ” Đạo diễn nhìn anh gượng cười

” Chậc… Quay xong cảnh này Hiểu Vương bị Hải ca ghi thù rồi ” Biên kịch nhìn hai người đang diễn trong màn hình khẽ chậc lưỡi

” Dù nặng tay nhưng cảnh quay quá chân thật quá xuất sắc. ” Vị đạo diễn cảm thán.

Đến lúc này trước thái độ khinh thường của cậu, bao nhiêu dục vọng của Hiểu Vương đều bay sạch mất. Hắn ra tức giận đạp cậu một phát rồi gầm lên

” Tụi bây vào đây đập nó cho tao ”

Lời hắn vừa dứt, bốn năm tên to cao đi từ cửa vào cúi đầu chào hắn. Khi hắn ra hiệu lệnh, hai tên giữ chặt lấy tay chân cậu, một tên nhìn cậu mỉm cười tà ác. Chưa đến 10s hắn hung hăng trút xuống người cậu từ cú đấm mạnh bạo. Hắn như có mối thù với cậu, ra tay không hề nương lại. Mỗi lần nấm đấm rơi xuống người cậu đều là những tiếng rên la đau đớn.

Nhưng có điều gì không đúng ở đây, trong kịch bản rõ ràng là đánh giả không trúng người. Cậu chỉ cần khối hợp diễn đau đớn nhưng tại sao bây giờ bao nhiêu hành động đấy lại rơi hết lên người cậu?

” Trong kịch bản đâu có như thế này? Sao lại… ” Biên kịch hoảng hốt quay sang nhìn đạo diễn

” Cắt… Cắt… Dừng tay lại. Tôi bảo cắt anh nghe không? ” Đạo diễn hô cắt bao nhiêu lần nhưng hắn tên vẫn không dừng tay. Đến lúc này mọi người nhào đến kéo hắn ta ra gì chặt lên tường. Hắn nhìn cậu giận dữ, miệng chửi rủa

” Bỏ tao ra, để tao đập chết nó. ”

Cậu yếu ớt được Hiểu Vương đỡ lấy, biên kịch đạo diễn chạy tới một người gọi xe cấp cứu. Anh ở bên ngoài hút thuốc nghe ồn ào vội vã chạy đến, nhìn thấy cả cơ thể cậu mềm oặt đang dựa vào Hiểu Vương. Anh nhào tới bế lấy cậu miệng không ngừng gọi

” Bảo bối, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn anh… Bảo bối… ”

Cậu mặc dù nghe thấy tiếng anh gọi nhưng chẳng thể nào mở mắt ra. Hai mắt nhắm nghiền lại, thở từng nhịp yếu ớt

” Hải… Hải ca đừng lo, xe cấp cứu đang trên đường tới… ”

” Chết tiệt… ” Anh mắng một tiếng.

Gã ra tay với cậu lúc này đang bị giữ lấy bỗng nhiên cười lớn

” Haha… Haha Lý Đông Hải, đau không? Tao hận vì không thể giết chết nó để cho mày biết cảm giác mất người thân là như thế nào? ” Hắn ta gầm gừ lên

” Mày là… ” Nghe thấy tiếng hắn, anh quay sang nhìn hắn nhíu mày

” Tao là ai? Mày chắc chắn sẽ không biết rồi. Nhưng mày có nhớ Hoàng Khải không? Anh ấy vì mày mà bây giờ không biết sống chết thế nào trong bệnh viện ” Hắn ta gào lên căm phẫn nhìn anh

” Hắn ta tự gây ra thì phải trả giá. Đừng bao giờ đổ lỗi lên người khác để ngụy tạo bản thân trong sạch. Khốn nạn, nếu em ấy xảy ra chuyện gì thì tao đào cả dòng họ mày lên tính sổ. ” Từ nãy đến giờ xe cấp cứu vẫn chưa đến, lòng anh vừa lo sợ vừa hoảng loạn. Anh bế lấy cậu lên, ôm lấy cậu thật chặt rồi chặt ra ngoài.

Leave a comment