Chương 61
Author: Eunhyukie13
Đang suy nghĩ miên man, bỗng dưng một cánh tay lực lưỡng ghì chặt lấy cậu đè xuống chiếc giường kingsize.
Cậu hoảng hốt muốn thoát ra nhưng không thể nào lại anh. Đông Hải nắm lấy hai cổ tay cậu thật chặt khiến làn da trắng hiện rõ vết đỏ. Cậu cảm giác như hai cổ tay mình bỏng rát và muốn rụng rời.
” Tiểu Hách… Anh rất nhớ em… Hôm nay gặp được em… Anh thật sự muốn đè em dưới thân mình. ”
” Tiểu Hách… ”
” Hải ca… Anh say rồi… ”
Cậu định nói thêm thì đã bị đôi môi anh chặn lại tham lam mà hôn lấy. Chiếc lưỡi của anh quấn lấy chiếc lưỡi của cậu mà trêu đùa.
” Anh thật say đến phát điên rồi sao? Ưmm ”
Anh thả đôi môi cậu ra, ánh mắt rực lửa nhìn cậu, nóng bỏng muốn thiêu đốt, khiến toàn thân cậu nóng rực mà khó chịu
Hai tay nhanh chóng cởi áo cậu ra, làn da trắng hiện rõ ràng dưới anh đèn. Anh gắt gao cắn lấy cổ cậu, rồi từ từ chuyển thành mút vào, nhả ra.
Chiếc lưỡi mơn trớn khắp cơ thể cậu, đến lúc này cậu không còn vùng vẫy dưới thân anh nữa mà hợp tác cùng anh.
Cậu thật sự nhớ cảm giác này… Nỗi nhớ cùng nỗi hận đan xen lấy nhau.
Cậu hận anh vì ba năm trước đã bỏ rơi cậu…
Cậu hận mạ vì đã không dũng cảm cùng cậu bước đi trên con đường của hai người.
Cậu hận anh vì anh không biết thà cậu bị đánh đập cũng sẽ không đau bằng anh rời bỏ cậu…
Ngay bây giờ đây, cậu muốn anh…
Cho là tác dụng của rượu đi chăng nữa, cậu muốn nhân lúc anh không tỉnh táo mà quấn quít lấy nhau.
Cậu ngoan ngoãn nằm dưới thân anh mà đáp trả lại những cái hôn chứa đựng dục vọng lẫn nỗi nhớ nhung và đau khổ.
Cả hai nhanh chóng hòa quyện vào nhau, tiếng rên rỉ phát ra, hô hấp trở nên cuồng loạn hơn.
Ba năm không động vào, cậu thật sự có chút thốn khi anh đưa đẩy vật kia tiếng vào. Húp một ngụm khí lạnh, mồ hôi cậu đổ ra như suối dù thời tiết lạnh lẽo.
Cậu hít sâu một hơi, cố gắng chịu đựng những cú ra vào mạnh bạo của anh. Cuối cùng anh cũng thỏa mãn mà ôm cậu chặt trong lòng ngủ thật say.
Có lẽ buổi đêm làm việc có chút hăng say nên gần giữa trưa cậu mới cựa mình thức dậy. Mùi hương và cơ thể thân quen khiến cậu dễ chịu mà càng rút sâu hơn vào trong người anh.
Như cảm thấy điều gì đó không ổn, cậu bật dậy thật nhanh mà nhìn xung quanh, đây không phải là nhà của cậu?
Người đàn ông bên cạnh dường như cũng bị cậu đánh thức, chớp mắt vài cái để thích nghi với ánh sáng. Đến khi thấy người nằm bên cạnh cũng đang ngây ngốc, anh không biết mở miệng thế nào…
Cậu nhớ lại những gì diễn ra tối hôm qua, cậu không hối hận. Nở một nụ cười bình thường nhất có thể
” Hôm qua anh thật sự mạnh bạo… Đau chết em rồi… ”
” Anh…. ” Cả người anh run lên, nhìn thấy cả cơ thể của mình và cậu không một mảnh vải, anh còn đang vòng tay ôm lấy cậu vào lòng… Thử hỏi làm sao anh không biết đêm qua xảy ra chuyện gì cơ chứ.
” Ba năm gặp lại, anh vẫn hùng hục như xưa ”
Cậu cứ để vậy mà bước xuống giường, vừa nhặt lấy quần áo, vừa nói
” Tiểu…Hách… Hách Tể… Thật sự xin lỗi… ”
” Không sao, không trách anh. Chúng ta đều say rượu cả ” Cậu xua tay, vì đau nên đi lại có chút khó khăn. Thấy vậy,anh bước xuống nhanh chóng chạy đến đỡ lấy cậu.
Sau khi hai người quần áo chỉnh tề, anh lại nhìn cậu, có điều muốn nói. Thấy mãi anh không nói, cũng biết anh muốn nói đến chuyện gì, cậu cũng không làm khó
” Đừng áy náy, chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi. Vì say rượu nên làm càng thôi, với lại đây cũng chẳng phải lần đầu tiên chúng ta trên dưới với nhau. Em cũng chẳng phải con gái mà sợ có thai, anh không cần chịu trách nhiệm ”
” Xin lỗi… ”
” Ừ… ” Cậu gật đầu chấp nhận lời xin lỗi.
Chẳng hiểu có phải do ba năm rồi mới được lăn lộn hay không mà tinh thần cậu có chút sảng khoái đùa giỡn.
” Nếu áy náy thì lần tiếp theo đến lượt anh rủ anh lăn giường. Dù sao có qua có lại mới toại lòng nhau ”
Lời nói đúng là trêu chọc, cậu biết anh chắc chắn sẽ khước từ nhưng mà không ngờ tới anh lại gật đầu
” Được ”
” Được hả? ” Cậu bất ngờ
” Ừ… ”
” Ôi đệch… ” Cậu thô tục chửi thề một tiếng rồi nói tiếp
” Nhưng em không phải loại dễ dãi. Đi đây. ”
Nói xong liền bước ra cửa, một khắc cũng không quay đầu lại.
Quay lại nhìn cánh cửa đóng kín, cậu thở hắt ra một hơi. Cậu cứ lúc đó ngỡ tuyến phòng thủ kiên cố mà cậu xây dựng sẽ sập mất…
Mấy ngày sau, cậu cũng không gặp lại anh. Dù sao thì anh định cư ở Trung Quốc, có lẽ bây giờ cũng đã trở về đó rồi cũng nên. Vì thế cậu quẳng mọi chuyện ngày hôm đó ra sau đầu, chẳng thèm bận tâm nữa.
Ngồi trong quán bar nói chuyện cùng Jungwoo, cậu lắc lư theo giai điệu nhẹ nhàng của bài hát.
” Này… Người bữa trước thật sự là bạn trai cũ của cậu sao? ”
” Ừ, đẹp trai phải không? ”
” Đúng thật là đẹp trai, nhưng làm sao hai người chia tay? ” Jungwoo có tính tò mò, thấy cậu chịu nói thì được đà hỏi tiếp
” Tớ bị anh ta đá ”
” Thật? ” Jungwoo dường như không tin những gì cậu nói
” Thật… Bị đá một cách thê thảm ” Cậu cười cười lắc đầu. Mắt nhìn xung quanh chợt dừng lại trước bóng dáng một người đang từ cửa bước vào. Mà hướng đi của người đó chính là đi đến cậu.
“… Lại gặp nhau ” Cậu nở nụ cười chào hỏi
” Trùng hợp ” Anh gật đầu, ngồi xuống cạnh cậu, anh gọi một ly rượu
” Trùng hợp hay anh tới tìm em để lăn giường? ” Cậu nghiêng sát cơ thể vào người anh, thì thầm vào tai anh với giọng nói quyến rũ
” Em nghĩ sao? Có nguyện ý hay không? ”
Nghe anh nói xong, cậu nghẹn họng. Chẳng biết Lý Đông Hải học thói lưu manh ở đâu mà còn dám đùa giỡn với cậu. Hay lắm!
” Chuyện lần trước… ”
” Em nói đùa thôi, anh đừng bận tâm ” cầm lấy ly rượu của mình mổ hơi uống hết. Khóe môi vương lại chút rượu, cậu thè lưỡi liếm sạch. Bị hình ảnh này đập vào mắt khiến cổ họng anh trở nên khô khốc, quay đi nơi khác khẽ ho vài tiếng.
Lúc quay lại nhìn thì người bên cạnh bỗng chốc đã đi đâu mất. Không khí trong quán bar bỗng nhiên cao trào, lúc này không còn là âm nhạc nhẹ nhàng nữa, thay vào đó đổi sang giai điệu nóng bỏng. Tiếng hò hét vang lên, mọi người tập trung về hướng sân khấu.
Ánh mắt anh lia đến đó, chợt thấy bóng người mình vừa tìm kiếm. Lúc này đây cậu xuất hiện ở trên sân khấu, gương mặt xinh đẹp quyến rũ kiêu ngạo như khổng tước.
Âm nhạc bỗng dừng lại khi nghe hiệu lệnh của cậu rồi lại phát ra khi cậu búng tay. Gương mặt của cậu lúc này không còn vẻ trêu chọc, cợt nhả nữa. Ánh mắt thay đổi, gương mặt cũng vậy, lạnh lùng quét dọc khắp xung quanh rồi dừng lại ở anh. Đôi chân mày hơi nhướng, đôi môi nhỏ khẽ nhếch lên thành một đường cong.
Sau đó cậu như là một vũ công chuyên nghiệp mà phô ra những bước nhảy quyến rũ nóng bỏng. Chiếc áo somi màu trắng lúc này đã thấm mồ hôi mà dính sát lên cơ thể cậu làm thoắt ẩn thoắt hiện cơ bụng sáu múi dưới ánh đèn xanh đỏ.
Một lần nữa cậu lại nhìn anh, như khiêu khích, cậu hướng về anh mà cởi bỏ hai cúc áo ở trên ngực. Xương quai xanh và bờ ngực hiện ra như có như không. Không khí như được đẩy lên cao, trai gái đều hú hét vang trời.
Anh ngồi chăm chú nhìn về phía sân khấu không một giây nào tới mắt. Phía bên canh có hai cô gái nói chuyện, dù không muốn nhưng anh cũng nghe thấy được
” Cứ mỗi tối thứ bảy thì anh ấy lại lên sân khấu nhảy một bài. Mẹ ơi… Thiệt là quyến rũ tui rồi.. Sexy câu dẫn quá! ”
” Xấu lắm! Hèn gì tối thứ bảy nào cậu cũng biến mất là tới đây sao? Đến bây giờ mới chịu dắt tui theo. Quá đáng ”
” Haha xin lỗi… Ê… Nhìn lên di… Cảnh hot ”
Nghe đoạn đối thoại, anh cũng nhìn lên trên, cậu lúc này đang vén áo lên cao phô ra cơ bụng sáu múi rõ ràng chứ không còn mờ ảo nữa. Mọi người càng la to hơn, phất khích mà huýt sáo.
Nhìn lên sân khấu, hai tay anh siết chặt,cảm thấy cả cơ thể mình căng cứng, máu chảy không thông.
Con người kia… Sao lại…
Mắt anh giật lên từng hồi,cả gương mặt anh xám xịt, đáy mắt trầm xuống.
Cho đến khi cậu vừa bước xuống sân khấu đi đến cạnh anh thì đã bị người đàn ông ấy kéo đi mất.
