Chương 62
Author: Eunhyukie13
Anh kéo cậu ra khỏi quán bar, cậu vùng vẫy mãi mới thoát khỏi tay anh. Xoa xoa cổ tay bị anh nắm lấy, nó đỏ lên cả một mảng. Cậu nhíu mày nhìn anh, hung hăng nói
” Anh kéo cái gì mà kéo, đỏ cả tay người ts rồi. Có muốn đi khách sạn thì từ từ chứ? Mới nhảy xong em không còn sức đâu ”
” Em… ”
” Em cái gì chứ? Người ta đang chơi vui bị anh làm cho mất hứng ”
” Anh đưa em đi ăn? Được không? ” Anh dằn xuống cơn tức giận của mình, nhìn cậu thỏa hiệp
” Không đói. Anh về đi, em vào chơi tiếp đây. Bye ” Nói xong cậu quay người vào bên trong nhưng chưa kịp đi thì bàn tay đã bị anh giữ lấy
” Lý Hách Tể, em đừng có tùy ý nữa. Được không? ”
” Em tùy ý? Thật nực cười. Em tùy ý cái gì? Cuộc sống của em, em muốn vui chơi thế nào là chuyện của em? Cần anh quan tâm chắc? ” Cậu tức giận quay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Con người này lấy quyền gì mà quản cậu?
” Đi về với anh ”
” Buông em ra. Anh là cái gì mà quản em? Ảnh đế à, chúng ta đã chia tay được 3 năm rồi. 3 năm rồi, anh hiểu không? ” Cậu nhếch khóe miệng, mỉa mai nói.
Lý Hách Tể của ngày hôm nay đã khác rồi. So với những năm trước, cậu bây giờ trưởng thành hơn, phóng khoáng và yêu nghiệt hơn.
Chân mày anh giật nhẹ, thật lòng mà nói bây giờ anh lấy tư cách gì để quản cậu đây?
Anh buông tay đang nắm chặt lấy tay cậu ra, cất giọng nhẹ như gió thoảng.
” Em đi đi… ”
Nói xong, anh xoay người bắt một chiếc taxi, vô tình lên xe, một lần ngoảnh lại cũng không hề có.
Chiếc xe khuất dạng, một con chim công cao ngạo lúc này đã không còn nữa. Cậu ôm lấy ngực mình, tim cậu đang nhói lên từng cơn. Ánh mắt vẫn luôn nhìn về chiếc xe đã khuất dạng từ lâu.
Lý Đông Hải… Tại sao anh lại không ngăn cản em thêm một lần nữa?
Lý Đông Hải, anh còn yêu em phải không?
Lý Đông Hải, vì có anh ở đó nên em mới la.d những điều ấy để xem phản ứng của anh…
Lý Đông Hải… Tại sao… Tại sao không một lần mạnh mẽ nắm tay em cùng đi?
Bên ngoài cửa sổ lớn làm bằng kính trong suốt là khung cảnh sông Hàn. Ở phía xa dòng xe cộ tấp nập qua lại trên đường. Anh không biết mình đã đứng yên ở vị trí này đã bao nhiêu lâu rồi.
Trên tay vẫn còn cần lấy điếu thuốc chưa được đốt nhưng đã bị anh vò nát.
Đôi mắt sâu tĩnh lặng như mặt hồ nước, khí chất toát ra trầm tĩnh lạnh nhạt.
Mỗi lời cậu nói như mỗi lưỡi dao sắt nhọn cứa vào tim anh. Nhưng những lời cậu nói, chẳng một từ nào sai. Là anh yếu hèn mà buông tay cậu thì bây giờ anh lấy thân phận gì để bắt buộc cậu phải nghe theo anh?
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ không gian không tiếng động, anh đi vào bàn lấy điện thoại, là một dãy số anh đã thuộc lòng từ rất lâu…
” Tiểu Hách? ”
” Xin hỏi anh có phải là Đông Hải không? Hiện tại chủ nhân của số điện thoại này đang ở trong bệnh viện. Anh có thể đến đây ngay được không? ”
Lúc anh chạy đến bệnh viện, cả người anh ướt đẫm mồ hôi vì chạy lên mấy tầng lầu. Vì quá nôn nóng, ngay cả thang máy đối với anh cũng không bằng chính hai chân của mình. Từ phía xa đi lại, đã thấy cậu đang nhắm mắt ngồi dựa trên trên ghế hành lang bệnh viện.
Anh từ từ tiến lại, cậu như nghe thấy động tĩnh thì mở mắt ra, nhìn thấy anh, cậu có chút sửng sốt
” Sao anh lại ở đây? ”
” Nhận được điện thoại ” Anh đi lại quan sát cậu một lúc, nhìn thấy một chân bị trầy xước hơi sưng lên anh nhíu mày
” Sao lại thế này? ”
” Đi không nhìn đường. ”
” Ừ ”
Không gian hai người lại rơi vào trầm mặc, ngộp ngạc khó chịu, cuối cùng cậu lại lên tiếng tiếp
” Không phải kêu anh đâu, nhờ người ts gọi Jungwoo đấy nhưng chẳng hiểu sao thành ra anh. Em không biết. Phiền rồi ”
” Không phiền. Xong chưa? Anh đưa em về nhà? ” Anh lắc nhẹ đầu hỏi cậu
” Đi không được ” Cậu cười cười chỉ vào chân của mình.
” Leo lên ” Anh quay lưng ngồi xuống trước cậu.
Thấy vậy, cậu leo lên lưng anh, hai tay đu bám cổ anh. Mùi hương vẫn như cũ, cảm giác vẫn vẹn nguyên như vậy. Cảnh tượng này làm cậu nhớ đến lúc còn mặn nồng của hai người.
Sống mũi cay cay, cậu hít một hơi, cố ngăn dòng nước sắp chảy ra trong đôi mắt.
Thì ra là cậu còn yêu anh nhiều đến vậy. Yêu đến khi tổn thương nhưng vẫn không thể ngừng yêu. Là khi cậu trong lúc đau đớn nhất vẫn nhớ đến anh đầu tiên.
Với sự hướng dẫn của cậu, tài xế taxi nhanh chóng đưa hai người đến căn hộ nhỏ của cậu. Thanh toán tiền xe xong, anh lại cõng cậu vào nhà. Lần mò trong bóng tối, anh tìm kiếm công tắc bật đèn lên. Cả ngồi nhà vừa mới tối nay đã sáng bừng lên.
Đặt cậu lên ghế sopha, anh thấy rõ đôi mắt cậu hơi đỏ, còn lấp lánh ánh nước.
” Sao thế? ” Anh ôn nhu nhìn cậu, bàn tay đưa ra giữa không trung liền dừng lại. Anh muốn xoa đầu cậu như ngày xưa nhưng lại không thể… Lúng túng xoay mặt đi chỗ khác, anh nói
” Anh lấy nước cho em uống, phòng bếp bên kia phải không? ” Nói xong liền mau chóng xoay người đi vào phòng bếp.
Tiếng chuông điện thoại của cậu vang lên, cậu bắt máy cũng vừa lúc anh từ phòng bếp đi ra. Toàn bộ biểu cảm lẫn tiếng nói của cậu đều được anh thu hết vào tầm mắt. Đặt ly nước xuống bàn cho cậu, anh ngồi đối diện yên tĩnh chăm chú quan sát cậu nói chuyện điện thoại.
” Con biết rồi mà… Không phải thoái thác mad thật đó. Con có người yêu rồi, đừng bắt con đi xem mắt nữa nội à…. ”
” Vâng vâng, dịp sau sẽ ra mắt với nội ”
” Nội nghỉ sớm đi… Vâng ”
Cúp điện thoại, cậu chán nản quăng điện thoại lên bàn. Vì lo đối phó với ông nội nên cậu quên béng đi mất trong nhà mình còn có người khác.
Nhìn lại vẻ mặt của anh đang nhìn cậu, chẳng biết sao cậu buông tay đầu hàng, không đánh tự khai
” Ông nội sắp xếp cho em đi xem mắt nên em mới tung tin sắp kết hôn để đánh lạc hướng. Nhưng chẳng hiểu sao ông nội lại điều tra ra được. Vì thế điện thoại để hỏi ”
” Ừ ”
Đệch… Nãy giờ là cậu tự mình đa tình sao? Nhìn vẻ mặt ấy cứ nghĩ anh thắc mắc nên khai ra hết, khai xong thì chỉ ừ một tiếng? Ôi mẹ nó… Có cái ngu nào hơn cái ngu này không? Mất hết thể diện rồi…
Để không khí bớt lúng túng, cậu vờ chọc ghẹo anh. Đi cà nhắc đến gần bên anh, cậu ngồi lên thành ghế. Một tay khoác lên vai, một tay di chuyện nhẹ lên bờ ngực của anh
” Đông Hải ca… Hay là anh giúp em đóng vai người yêu đi nhé! ” Chất giọng mềm mỏng, cử chỉ quyến rũ khiến cả cơ thể anh ngứa ngáy.
Trong giây phút cậu nghĩ mình nên kết thúc trò chơi trêu chọc này thì anh thản nhiên bắt lấy cánh tay đang di chuyển trên ngực mình lại. Mắt đối mắt nhìn cậu, anh bình tĩnh gật đầu
” Được ”
Cậu không nói tiếp mà trố mắt nhìn anh, cái thể loại gì đang diễn ra vậy?
Lấy lại phong độ, cậu cười cười hơi cúi người đến gần anh nói
” Không có thù lao đâu nha anh yêu. ”
” Không thành vấn đề ” Anh nhếch miệng lên, nếu cậu muốn trêu đùa, anh sẽ cùng cậu thực hiện.
” Cũng trễ rồi, anh về hay ở lại? Hửm? Ở lại chúng ta ân ái một đêm? Em cùng anh lăn xả, yên tâm, em không ngại chân bị thương đâu ”
” Được, phòng em ở đâu, anh đưa em đi tắm, chúng ta cùng nhau ân ân ái ái ” Anh mỉm cười nhìn cậu, dùng sức mạnh của mình mà bế cậu đặt lên chân. Để cậu ngồi trên đùi mặt đối mặt với anh.
” Đông… Đông Hải… Anh đừng làm bậy… ”
Đến lúc này cuối cùng cậu cũng biết sợ, biết mình không nên trêu chọc người đàn ông này nhưng mọi thứ dường như đã muộn rồi.
